Cơ giáp khế ước nô đãi | Chương 34

Chương 34 – Anh trai

 

Nguyên Tích vừa căm phẫn vừa ghen ghét hung hăng trừng mắt lườm Yates, dò trên xét dưới. Mẹ nó, cái thằng này có điểm nào mà so được với mình?! Cái điệu bộ cười ngu ngốc, vẻ mặt không khác một thằng đần, tiêu chuẩn thì thấp kém —— Rõ thật là càng nhìn càng ngứa mắt, không phải, mà là càng nhìn càng thấy kinh tởm, thật không hiểu nó thuộc giống nào nữa?! Chờ đó, lát nữa ông cho mày một trận đến nỗi cả mẹ mày cũng không nhận ra nổi luôn!

 

Sunshine boy Yates ngây thơ khó hiểu hết nhìn Nguyên Tích mắt đang phun lửa đến liếc sang La Tiểu Lâu mặt trắng bệch, tuy chả hiểu cái mô tê gì đang xảy ra nhưng cuối cùng cũng biết thức thời, ngập ngừng cất tiếng hỏi: “Tiểu Lâu ơi? Nguyên Tích đến tìm ông hả, sao không giới thiệu tụi tôi đi?”

 

La Tiểu Lâu tuyệt vọng đã biết mình không thể trốn được nữa, đành cố nén nỗi sợ hãi di di hai bước chân đến gần Nguyên Tích. Nếu cậu dám nghe theo lời Yates thì 100% Nguyên Tích sẽ nổi bão ngay tại chỗ luôn cho mà coi!

 

Nguyên Tích mặt đen xì chướng mắt nhìn khoảng cách giữa hai người, trong lòng không ngừng khua khoắng ‘Còn dám ngại ngùng nữa hả”, rồi —— thô bạo kéo La Tiểu Lâu vào người.

 

Để giảm bớt đau đớn, La Tiểu Lâu không thể làm gì khác hơn là áp thẳng ngực mình lên người Nguyên Tích. Ngoại trừ đang cố nén nỗi sợ hãi run rẩy hiện ra ngoài thì thoạt nhìn cậu cũng hơi hơi có chút bình tĩnh.

 

Liếm liếm môi đã bị khô, La Tiểu Lâu khốn khổ nói: “Nguyên Tích, đây là, đây là Yates bên khoa cơ giáp, tụi em, tụi em tình cờ quen biết nhau, thật sự chỉ là bạn bè bình thường thôi á! Còn Yates, đây là —— là người ở chung với tôi, cũng là anh trai tôi.” La Tiểu Lâu muốn khóc quá, dù sao cũng không thể nói là chủ nhân của mình được. Gọi anh trai, cũng có nghĩa mình là em trai của Nguyên Tích…

 

La Tiểu Lâu lắp bắp nói xong thì cả hai người bên cạnh đều sững sờ.

 

Yates rất vô tư lập tức bỏ qua chuyện Nguyên Tích nổi giận, đôi mắt màu lam hút hồn nhìn La Tiểu Lâu có chút thương hại, bất mãn kêu lên: “Hey, tôi giúp đỡ ông không ít —— Mà ông cũng vừa mới giúp tôi, nói bạn bè bình thường thì cũng là quá vô tình đi!”

 

La Tiểu Lâu bị kích động trợn trắng mắt lên. Tôi giết ông, bạn bè thì có cần phải biểu lộ ra như thế không hả? Cả đám người các ông óc bằng quả nho muốn làm trò gì đây?!

 

Lực trong tay Nguyên Tích đã giảm xuống không ít, trong lòng có chút dễ chịu, anh trai… Gọi là anh trai cũng không tệ. Tưởng tượng ra cảnh nô lệ bé nhỏ trên giường ngẩn ngơ dán sát bên cạnh, đôi mắt xinh đẹp ướt át nhìn mình, ngoan ngoãn gọi anh… Ối trời, bỗng nhiên nghĩ đến mà Nguyên Tích thấy nóng rần cả lên, không chỉ mặt phát nóng mà ngay cả trong lòng cũng bắt đầu lạo rạo.

 

“Hả?! Hóa ra là như vậy, thảo nào mà quan hệ của các ông tốt thế.” Yates nhanh chóng chuyển sự chú ý, ngạc nhiên vì phát hiện ra quan hệ thân thích của hai người này.

 

La Tiểu Lâu cẩn thận nhìn Nguyên Tích. Hắn sẽ không mắng mỏ mình vì tội bất kính với chủ nhân lại còn đặt quan hệ bậy bạ đấy chứ. Cơ mà, chuyện hai người ở chung với nhau, cậu thực sự ứ nghĩ ra nổi cái cớ nào thích hợp hơn để bịp Yates.

 

Nguyên Tích hừ một tiếng nhưng vẫn hung hăng lườm nguýt Yates, nói một cách đương nhiên: “Tất nhiên là như vậy rồi, nếu không thì mày nghĩ là cái gì?” Bỏ qua, hôm nay không xử lí cái thằng ngu si này nữa. Nó với La Tiểu Lâu chỉ là bạn bè bình thường, nhưng chung quy có vẻ rất quan tâm tới cậu ấy, vừa gặp mà đã tẩn cho nó một trận thì e rằng không hay ho lắm…

 

Yates sảng khoái nở nụ cười, để lộ ra hàm răng trắng bóng, “Không có, tớ chỉ cảm thấy có chút bất ngờ thôi. Tuy cậu không nhận ra tớ nhưng tôi đã ngưỡng mộ cậu từ lâu rồi. Thực ra thì, chỉ cần học khoa cơ giáp là không ai lại không biết mấy cậu cả.”

 

Nguyên Tích liếc nhìn Yates, đột nhiên nhớ ra một vấn đề vừa mới nãy khiến hắn vô cùng khó chịu, bèn quay ngoắt sang La Tiểu Lâu, tức giận gắt gỏng lên: “Tại sao hai người lại ở đây?! Bình thường đây chính là part-time của cậu đấy hả?!”

 

Không đợi La Tiểu Lâu nghĩ ra câu gì đó để trấn an thì Yates đã nhiệt tình quay sang giải thích hộ cho ông anh trai của cậu bạn thân: “Là thế này, tớ muốn mua cơ giáp nên bảo La Tiểu Lâu xin nghỉ đi cùng, đồ quý giá như vậy, ít nhất thì La Tiểu Lâu có thể tham khảo giùm tớ.”

 

Nguyên Tích nghe xong thì cực kỳ tức giận. Mẹ nó, cuối tuần xin nghỉ để theo nó đi mua cơ giáp, thế mà chưa bao giờ xin nghỉ đi theo mình! Quả nhiên là phải tẩn cho cái thằng Yates này một trận!

 

La Tiểu Lâu run sợ đang nghĩ xem nên nói cái gì cho phải thì túi áo của cậu đột nhiên khẽ rung động, một giọng nói bé tí xíu kề sát vào tai cậu: “Ê, đúng lúc bị bắt gian dâm, lại còn thêm tiết mục liếc mắt đưa tình nâng cao tình cảm nữa, làm vật nuôi của cậu tôi thực sự nên giúp đỡ, cơ mà —— trước hết phải cho tôi đi xem bán đấu giá, trên kia đã bắt đầu xuất hiện nguyên liệu rồi kìa.” Giọng nói này như tồn tại trong đầu, La Tiểu Lâu ngẩn người, sau mới biết hóa ra là 125 trong túi áo.

 

Bắt, bắt gian dâm cái đầu mày á! Cái đồ trí tuệ nhân tạo có vấn đề! Nhất định là thế rồi!

 

Hơ, nhưng mà có thể coi đó là một cái cơ lảng sang chuyện khác…

 

Liếc nhìn Nguyên Tích không biết vì sao mà sắc mặt lại bắt đầu khó coi, La Tiểu Lâu tranh thủ trước khi hắn phát hỏa nói: “Bắt đầu bán đấu giá nguyên liệu rồi, hai người không thấy chúng ta nên đi xem thử sao, dù sao ở đây có thể có không ít đồ tốt đâu.”

 

Nói xong La Tiểu Lâu liền túm lấy ống tay áo của Nguyên Tích, cố gắng kéo đi cùng. Tất nhiên là La Tiểu Lâu chẳng còn cách nào khác, bởi tay cậu vẫn đang bị Nguyên Tích nắm chặt mà.

 

Chủ nhân đang nổi giận nhìn chằm chằm nô lệ muốn lấy lòng mình, một bộ từng li từng tí muốn bảo mình đi nhưng mà không dám biểu lộ —— Nguyên Tích chỉ cảm thấy lửa giận trong nháy mắt đã dập tắt đi mất phân nửa. Hắn nghĩ, một chủ nhân tốt không nên từ chối chút nguyện vọng nhỏ nhoi của nô lệ, đây là, đây là trách nhiệm của chủ nhân á.

 

Sau khi ra quyết định, Nguyên Tích không thèm để ý đến Yates hãy còn đang mải mê ríu rít lải nhải nữa, bày ra một bộ dạng ban ơn, mặt lạnh đi đến trước bục bán đấu giá.

 

La Tiểu Lâu lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm, lôi cục trí tuệ nhân tạo đang ngo ngoe ra ngoài, có vẻ như nó có cách làm cho mình nghe được lời nó nói.

 

Lúc này, MC đang kích động thuyết minh về một nguyên liệu hiếm thấy: “Muốn cho xác suất cải tạo thành công cơ giáp được nâng cao, vậy thì nguyên liệu tiếp theo chính là —— Xích Thảo (cỏ màu đỏ) đến từ vùng Đỏ! Nó chính là nguyên liệu cấp bốn mơ ước của bao chế tạo sư, Xích Thảo! Bất luận các vị là chế tạo sư hay là chiến binh cơ giáp đều không thể bỏ qua nó!”

 

Nguyên Tích mặt đen do dự một hồi rồi hỏi: “Cái đó, cậu có cần không?” Mình có đối xử quá tốt với nô lệ không nhỉ, vừa mới thế mà đã tha thứ cho cậu ta, tên này không thể không ngoan ngoãn được một chút à? Còn nữa, nô lệ không được dạy bảo thích đáng là không được, La Tiểu Lâu càng ngày càng hư đốn rồi…

 

Cũng không thể nói là hư đốn, Nguyên Tích nhìn La Tiểu Lâu. Cậu ta đang thấp thỏm cẩn thận nghe theo lời mình kìa.

 

Cơ mà lúc mình không biết, cậu ta dám làm bẽ mặt mình, chạy ra ngoài thông đồng với thằng khác…

 

La Tiểu Lâu kinh ngạc nhìn Nguyên Tích, vội vàng trả lời: “Không cần, hiện tại tôi chưa dùng được. A, nếu cậu muốn thay đổi cơ giáp thì ——”

 

Nhìn ánh mắt bất an của La Tiểu Lâu, ngọn lửa đang cuồn cuộn dâng trào trong lòng Nguyên Tích đột nhiên bị dập tắt đi một nửa. Cậu ta hừ lạnh một tiếng, cắt đứt lời nói của La Tiểu Lâu, giểu cợt: “Yên tâm đi, tôi cũng chả dám trông cậy vào cậu đâu.”

 

La Tiểu Lâu nuốt nửa câu sau, ‘cậu có thể tìm người khác’.

 

Mặt khác, trong một hàng ghế VIP, Lăng Tự không nề hà gì mua hết nguyên liệu cấp bốn xuống, quay đầu sang nói với Dương Kha: “Em xem có dùng được thì giữ lại, nếu không cần thì giao cho Địch Ân.”

 

Dương Kha gật đầu, ánh mắt mang theo vẻ xúc động và vinh dự khác thường, gần như không còn giữ vẻ lạnh lùng của lúc trước nữa. Cũng chẳng có gì, chỉ cần là chế tạo sư cơ giáp, nhìn thấy nhiều nguyên liệu cao cấp như thế này thì sao có thể không hưng phấn lên được cơ chứ?

 

Dương Kha đợi Lăng Tự quay sang nói chuyện với La Thiểu Thiên thì mới đưa tầm mắt của mình rơi lên người Lăng Tự. Cậu ta thật may mắn làm sao mới được con người tài năng này coi trọng.

 

 

Nguyên liệu cấp ba trên bục bán đấu giá cũng rất nhanh chóng bị người ta tranh nhau mua giành lấy. Tiếp theo, hai chiếc thùng cực lớn được đưa lên. Thùng xanh lam là hàng mẫu của nguyên liệu cấp hai, còn thùng trắng là của nguyên liệu cấp một.

 

Mà số thùng đựng nguyên liệu của từng hàng mẫu còn nhiều hơn gấp trăm lần!

 

La Tiểu Lâu tức tối nói thầm, mẹ, nhiều vật vã, định bán buôn nữa hả? Mình còn có mấy nghìn đồng sao mà mua được bây giờ…

 

MC vừa cười vừa nói: “Tuy số lượng của nguyên liệu này rất nhiều nhưng giá không cao, hơn nữa, nếu mua cả hai loại này thì sẽ được tặng kèm một vài nguyên liệu khác.”

 

La Tiểu Lâu thở dài, thực sự cậu muốn mua một ít nguyên liệu cấp hai, nhưng nhiều thế này…

 

“La Tiểu Lâu! Mua cái nguyên liệu cấp hai mau! Nhanh lên, đừng để ai giành mất!” Giọng nói đầy lo lắng của 125 vang lên bên tai.

 

La Tiểu Lâu mở to mắt nhìn, đúng vậy, bây giờ cậu cũng chuẩn bị dùng nguyên liệu cấp hai rồi, cơ mà…

 

“Đừng do dự, tặng phẩm kèm theo là đồ cực kỳ tốt đó!” 125 càng thêm sốt ruột.

 

La Tiểu Lâu nhoài người lên nhìn nguyên liệu cấp hai trên kia, tặng phẩm kèm theo chỉ là vài cục đá đen xì, một đống sợi cỏ màu xanh, mấy khối khoáng thạch cấp một. Ngoại trừ cục đá cậu không biết tên ra, còn đâu toàn là đồ thông thường.

 

“Này ——”

 

125 đang nôn nóng hò hét thì nguyên liệu cấp hai đã được người nào đó báo giá.

 

La Tiểu Lâu do dự một hồi, với chuyện này 125 còn biết quan sát tinh tường, hay hỏi vay tiền Nguyên Tích? Nhưng cậu vừa mới nói dối Nguyên Tích mà?

 

La Tiểu Lâu vừa quay đầu sang thì phát hiện hóa ra Nguyên Tích chính là người ấn nút báo giá, cậu không khỏi ngơ ngác mà mở miệng: “Cậu vừa mới mua à?”

 

Nguyên Tích liếc mắt nhìn cậu, bực mình nói: “Muốn mua sao không nói thẳng ra, chẳng lẽ không phải là toàn do tôi nuôi cậu à? Tôi đã nói với cậu từ trước rồi, tôi là một —— người anh trai khoan hồng độ lượng còn gì. Mấy ngày nay vẫn luôn là tôi nuôi cả nhà đấy thôi?” Giọng điệu rõ ràng là châm chọc, cơ mà vẫn lộ ra vẻ đắc ý tự hào.

 

Này này, có cái gì mà đắc ý hả?! Có bản lĩnh thì ông đừng ở nhà tôi nữa, đừng có bắt tôi phải dọn dẹp cho ông nữa đi! Mà điểm quan trọng nhất chính là, ngay cả thằng Yates đáng ghét cũng đang quay sang nhìn bên này một cách kỳ lạ rồi kia kìa!

 

La Tiểu Lâu không nuốt trôi được một lúc mới mở miệng: “Cảm ơn.”

 

Nguyên Tích im lặng vài giây. Dưới ánh nhìn càng kỳ quái hơn của Yates, cậu ta ghé sát vào La Tiểu Lâu, lúng túng nói: “Buổi chiều không có việc gì, tôi muốn đến câu lạc bộ cơ giáp để huấn luyện.”

 

Ôi trời ơi, dường như La Tiểu Lâu thấy một con mèo xấu xa kiêu ngạo bám dính lấy mình, luẩn quẩn cọ cọ bên cạnh, bày ra một bộ dáng bảo người ta vuốt ve…

 

Cố nín cười, La Tiểu Lâu thấp giọng nói: “Đúng lúc quá, tôi cũng không có việc gì, cho tôi đi cùng được không?”

 

Nguyên Tích hài lòng gật đầu, “Cậu đã xin tôi như vậy thì cùng đi thôi.”

 

“Nguyên Tích, tớ, tớ có thể đi cùng được không?” Giọng nói đầy kích động của Yates vang lên từ phía sau hai người.

 

Vừa vặn nguyên liệu cấp hai được Nguyên Tích báo giá không quá hai lần mua được. Loại nguyên liệu bình thường này chỗ nào cũng có thể mua, thế nên giá cao quá sẽ không có lợi.

 

Khi ba người đi ra ngoài, 125 không khỏi cảm thán: “Quả nhiên người làm chủ trong gia đình chính là Nguyên Tích, tôi đã sớm nhìn ra mà. Thật tình tôi đề nghị cậu nên quan hệ tốt với hắnvào, nếu không được thì cậu có thể —— Chờ chút để tôi tìm xem, à, là sắc dụ! Cách này không thằng con trai nào có thể kháng cự nổi đâu, úi, cậu siết chặt tôi là có ý gì đấy?”

 

Cuối cùng giao nhận thủ tục hàng hóa xong với Thiên Đông, ba người đến câu lạc bộ cơ giáp. Chỗ cao cấp như thế này Yates chưa bao giờ tới, kích động đến mức bỏ bừng cả lên. Nguyên Tích dặn dò nhân viên tiếp đón chuẩn bị cho Yates một chiếc cơ giáp để luyện tập.

 

La Tiểu Lâu lại một lần nữa được vinh hạnh ngồi vào ghế phó lái của chiếc cơ giáp màu trắng của Nguyên Tích. Lần này Nguyên Tích không giảng giải gì cho La Tiểu Lâu nữa mà chấp nhận lời đề nghị đối chiến của Yates.

 

Lại một cuộc đấu kết thúc sau hai phút, Yates thế mà vẫn tỏa ra khí thế, tiếp tục khiêu chiến lần thứ mười. Nguyên Tích đại khái cũng không bất mãn khi có người luyện tập cùng, động tác kỹ thuật cao độ cứ thế mà hạ xuống, thao tác kỹ xảo hoàn toàn không giống với trình độ được học trong trường, vậy nên lại càng làm cho Yates thêm hâm mộ đến mê mệt.

 

Cơ giáp của Yates là lại bình thường nhất, thế nhưng La Tiểu Lâu cũng nhận ra được, Nguyên Tích căn bản không sử dụng hầu hết công năng của chiếc cơ giáp màu trắng, chỉ di chuyển cực kỳ nhanh nhẹn để phong bế lại tất cả các đòn công kích của Yates.

 

La Tiểu Lâu cảm thản trong lòng, không hổ danh là cấp SSS khác thường, chiến binh cơ giáp cấp A xuất sắc như Yates thế này hoàn toàn không đủ trình.

 

Sau khi Yates lại bị KO một lần nữa, rốt cục chiếc cơ giáp bình thường kia cũng dừng lại. Yates dường như vẫn còn chưa thỏa mãn nhìn chiếc cơ giáp màu trắng đối diện. Cậu ta không thể dừng lại, hệ thống của chiếc cơ giáp bình thường vừa mới thông báo nó cần được duy tu, hơn nữa năng lượng trong hộp đã thấp hơn 10%

 

Yates lau mồ hôi, mở buồng điều khiển nhảy ra ngoài. Một buổi chiều ngắn ngủi thôi mà cậu ta đã cảm thấy mình học được rất nhiều so với một học kỳ vừa qua. Không được, mình phải đi tìm nhân viên ở đây, lấy băng ghi hình để quan sát học hỏi thôi.

 

Nguyên Tích vẫn ngồi lại trong cơ giáp không ra ngoài, chẳng qua là đang cực kỳ đắc ý liếc mắt nhìn La Tiểu Lâu, đưa cậu vào khu huấn luyện.

 

Khóe miệng La Tiểu Lâu nhếch lên, nhìn mình làm gì? Không phải là đánh thắng cho mình xem đấy chứ…

 

Khi Nguyên Tích huấn luyện, La Tiểu Lâu cẩn thận quan sát cách điều khiển cơ giáp của Nguyên Tích, đồng thời không ngừng tưởng tượng nếu chính mình lái thì sẽ phản ứng và phán đoán ra sao. Không biết có phải do 125 nói ý thức nguyên lực đã thức tỉnh rồi hay không, mà cậu tự dưng lại có thể gắng gượng nhìn rõ một phần hư ảnh tốc độ tay của Nguyên Tích.

 

Mà mấy ngày nay La Tiểu Lâu lại thường xuyên được Nguyên Tích đưa vào huấn luyện ảo, cũng quen thuộc không ít kỹ xảo điều khiển cơ giáp. Hiện tại nhìn Nguyên Tích hạ mệnh lệnh, gần như không có một chút dư thừa nào. Hay nói cách khác, mỗi một động tác của Nguyên Tích đều là lối tắt tốt nhất!

 

Rốt cục Nguyên Tích cũng đã thỏa thuê, từ từ lái cơ giáp ra cửa.

 

La Tiểu Lâu nhìn hai mắt sáng rực và cái trán đầy mồ hôi của Nguyên Tích, có thể nhận ra được cơn tức giận ban sáng cậu ta đã hoàn toàn biến mất không còn chút dấu vết nào. Hử, chẳng nhẽ lại bù cho cậu ta đến buổi chiều trâu bò như thế này? Chả biết có phải do cái tính tùy hứng kỳ quặc này không, có thể coi là dục vọng độc chiếm hay là bảo vệ thức ăn đây —— Con mèo chẳng phải có tập tính này đúng không…

 

Lúc ra ngoài, nhân viên tiếp đón hình như có việc tìm Nguyên Tích, vậy nên La Tiểu Lâu và Yates đứng chờ ở phòng huấn luyện.

 

Yates đã nắm trong tay được cuộn video ghi lại cuộc đối chiến giữa mình và Nguyên Tích nên tỏ ra vô cùng thỏa mãn. Cậu ta hãy còn chìm đắm trong sự kích động được đối chiến với cao thủ, cơ hồ phục sát đất Nguyên Tích.

 

La Tiểu Lâu nhìn Yates, không khỏi buồn cười: “Vốn cùng ông đi mua cơ giáp, thế mà cơ giáp thì không mua được lại mua về ba chiếc cơ giáp vứt đi. Xem ra ông phải tích trữ tiền thôi.”

 

Yates hoàn toàn không có vẻ hối hận, nghiêm túc nói: “Có thể mua được Thủ Hậu, bao nhiêu cơ giáp khác cũng không đổi được, ông không biết nó có ý nghĩa như thế nào với tôi đâu. Hey, chờ ngày nào đó ông trở thành một chế tạo sư cơ giáp nổi tiếng, nhất định phải giúp tôi sửa chữa nó ngon lành đấy nhá.”

 

La Tiểu Lâu cười vang, “Tôi được ông để mắt đến, đối với Thủ Hậu mà nói thì đến ngay cả cỡ đại sư cũng khó mà chữa lành vết thương được. Nếu thật có một ngày như thế thì chỉ có một điều rằng, tôi đã trở thành thiên tài trong thiên tài rồi. Bất quá, cho dù tôi có chữa cho nó ngon lành thì liệu ông lái đươc nó không? Phải biết rằng, người có thể điều khiển được Thủ Hậu chắc chắn phải là một chiến binh cơ giáp đẳng cấp nhất.”

 

“Thật tình thì tôi nghĩ xác suất tôi trở thành chiến binh cấp cao nhất với chuyện ông thành một thiên tài chế tạo sư là cao lắm á.”

 

Hai người chém gió trong chốc lát, không hề ngờ đến chắc chắn 5 năm sau tất cả đều trở thành sự thật. Khi anh hùng Yates lái Thủ Hậu chiến thắng trở về, anh đã trả lời một câu hỏi phỏng vấn rằng: Điều may mắn nhất của tôi đó là, gặp được một người bạn thân thiết tại học viện St.Miro. Có thể nói rằng, nếu không có cậu ấy thì sẽ không thể có tôi ngày hôm nay.

 

Mà lúc này, Yates lấy lại tinh thần sau một hồi vui vẻ, hỏi: “À, lại nói tiếp, ông ra ngoài cùng tôi sao phải nói dối Nguyên Tích? Cần thiết phải thế à? Tôi thấy ông ấy tức giận lắm…”

 

Nhắc đến chuyện này La Tiểu Lâu liền tức khắc ủ rũ. Dựa vào tính cách kỳ quái của Nguyên Tích thì chuyện này phỏng chừng còn chưa kết thúc. Cậu thở dài mà nói: “Là thế này, sắp đến sinh nhật Nguyên Tích, tôi muốn chuẩn bị cho ông ấy một món quà, nhưng không thể bô bô trước mặt người ta được, để cho ông ấy bất ngờ mà.”

 

Yates cười ha ha, vỗ vai La Tiểu Lâu: “Không ngờ thằng nhóc nhà ông lại chân thành với ông anh trai mình như thế.”

 

Đúng vậy, cậu phải chuẩn bị đi cầu xin thôi…

 

Ở ngoài cửa, Nguyên Tích sững sờ một hồi lâu, lỗ tai hồng hồng mới bước vào.

 

Vào đến nơi, Nguyên Tích túm La Tiểu Lâu, ngay lập tức nói: “Đi nào.”

 

Cơm tối, La Tiểu Lâu chiên hai đĩa rau, còn cố ý rán một đĩa cá con cho Nguyên Tích, nấu món cháo cá ưa thích của cậu ta.

 

Vốn tưởng sẽ tiếp tục bị Nguyên Tích chất vấn, ai ngờ Nguyên Tích chỉ ung dung thong thả thưởng thức cả bàn thức ăn cá. Tuy không lộ rõ vẻ lắm nhưng cái khóe miệng của hắn cứ vểnh lên trên.

 

Rốt cục La Tiểu Lâu cũng yên tâm. Ăn cơm xong, cậu bắt đầu nghiên cứu nguyên liệu được chuyển đến, ngoại trừ nguyên liệu chế tạo hộp năng lượng tự mình mua được ra, còn một đống nguyên liệu cấp hai mua cho 125. Suy cho cùng thì cái thứ cực kỳ tốt mà khiến 125 phải thốt lên là cái gì?

 

…………………….

ài, sau mấy ngày chìm đắm với anh em nhà họ An rốt cục cũng quay về với chính nghĩa được. tập trung tập trung nào!!!

4 thoughts on “Cơ giáp khế ước nô đãi | Chương 34

Em có nhận xét gì về kỹ thuật của anh (▰˘◡˘▰)

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s